Chiều muộn buông xuống, những mảng mây màu tối sẫm quấn lấy nhau phía chân trời. Gió rít lên từng cơn nghe rét buốt. Bên nấm mộ mới đắp nằm cô quạnh giữa chiều đông giá lạnh, người con trai gục xuống. Cô gái mặc bộ váy màu đen, bờ vai trần mỏng manh ngồi xuống bên cạnh anh, mái tóc xõa trước mặt. Nàng dịu dàng cúi xuống, hai mắt mở to nhìn anh.
Anh à! Anh đang khóc đấy ư? Có phải anh đang khóc đấy không anh?
Rồi nàng mỉm cười.
Cuối cùng thì em cũng nhìn thấy những giọt nước mắt của anh rơi xuống khi không còn em trên đời này nữa. Anh đã nói dối em. Ghét thế. Nhật Minh, hãy nhìn em đi, em đang mỉm cười vì hạnh phúc đấy. Vậy mà em cứ nghĩ, sẽ chẳng có cách nào để anh nhận ra rằng anh yêu em... Chết! Sao người ta lại sợ nó anh nhỉ? Sao người ta lại đau khổ chứ? Và có lẽ, chỉ có em mới thấy cuộc sống sau khi chết đi thực sự là một thiên đường. Anh biết không, linh hồn em giờ đây, dù không có trái tim để cảm nhận, nhưng em tin rằng em đang hạnh phúc, hạnh phúc thực sự anh ạ!
Nàng đưa tay ra đón lấy những giọt nước mắt của anh, nhưng chúng không đọng lại trên bàn tay nhỏ bé của nàng. Chúng rơi xuống, thấm vào mặt đất khô cằn và nứt nẻ vì hanh heo. Gió vẫn không ngừng rít lên nghe như tiếng gào thét. Nàng thì thầm.
Mất em anh có đau lắm không? Em chết rồi anh sẽ quên em chứ?
Cuốn nhật ký bị gió lật tung từng trang. Trong màu tối sẫm và u ám, anh như thấy bóng Nhã Phương trước mặt mình. Có lẽ, nàng đã rất khổ sở, anh đau đớn nghĩ…
Hà Nội… ngày… tháng… năm
Hôm nay anh bận, bận đến mức chẳng thể nhắn cho mình một cái tin dù chỉ để thông báo với một chữ “busy” duy nhất, nhưng mình chẳng giận anh. Giá mà anh hiểu mình xót xa cỡ nào nhỉ? Mình muốn san sẻ mọi gánh nặng với anh quá…
Nàng thay bộ váy mới màu đỏ thẫm và ra khỏi nhà. Cái cảm giác cô đơn cứ xâm chiếm lấy thân thể và tâm trí khiến nàng sợ hãi. Sau cùng, nàng quyết định cho mình một cuộc hẹn không nằm trong bản kế hoạch mỗi ngày của bản thân. Vừa dắt xe ra khỏi cổng, nàng băn khoăn.
Liệu có nên nhắn cho anh một cái tin không nhỉ?
Và rồi, điện thoại của nàng vẫn nằm im trong túi xách.
Vài người bạn của nàng đã đến, có vẻ như câu chuyện đang trở nên rôm rả. Nhìn thấy nàng, anh bạn trong nhóm liền vẫy tay ra hiệu.
- Nhã Phương, bọn anh ngồi đây này.
Nhã Phương mỉm cười chào lại rồi nhanh chóng lách qua những hàng ghế sộc lên mùi thơm của nước dùng và rượu vodka. Nàng nhẹ nhàng kéo ghế và ngồi xuống bên cạnh các bạn. Trong suốt bữa ăn, hầu như nàng chỉ ăn khi có ai đó gắp thức ăn vào bát mình. Ban đầu, nàng nghĩ tới anh, nhưng rồi, khi những kỉ niệm trong đó có nàng được mọi người nhắc đến thì nàng dường như bị cuốn hút và không ngớt cười. Đôi lúc, những ngón tay nàng chạm nhẹ vào túi xách, chỉ để chắc chắn rằng nàng không bỏ quên cuộc gọi nào của anh cả. Ai đó trong nhóm tỏ ý trêu đùa.
- Nhã Phương ngày càng xinh ra hay sao ấy. Tiếc là có người cưa cẩm mất nàng ta rồi.
Mọi người cười rộ lên. Cô bạn học cùng lớp đại học nhìn nàng bằng ánh mắt tò mò.
- Chừng nào Nhã Phương cho tụi này gặp chàng đây? Người lọt vào mắt xanh của nàng không phải tầm thường đâu nhé!
- Thôi nào, nàng xua tay –Tớ xin đấy. Anh ấy à? Ừm, nàng ngẫm nghĩ, hai bờ môi chạm vào nhau – Anh ấy hơi khó tính và có phần nóng tính, nhưng xét về tất cả thì đó là một người đàn ông tuyệt vời. Giọng nàng không giấu được vẻ tự hào.
- Nếu như anh muốn trở thành đối thủ của anh ấy thì sao? Một người con trai đeo kính cận ngồi phía cuối bàn đối diện với nàng lên tiếng. Cảm giác hoàn toàn xa lạ. Nhã Phương nhìn anh ta một lát rồi chậm rãi nói.
- Em không muốn có ai đó là đối thủ của anh ấy. Bởi với em, anh ấy là người chiến thắng duy nhất rồi anh ạ!
Trong khi mọi người rót thêm rượu vào chén để uống vì câu nói đầy mãn nguyện xen lẫn sự xúc động của Nhã Phương thì điện thoại của nàng đổ chuông. Nàng đưa ngón tay lên môi ra dấu xin phép một sự im lặng trong giây lát. Khi đã cảm thấy ổn, nàng bắt đầu bấm nút nghe, nhẹ nhàng như thể lo sợ một điều gì đó vô hình. Giọng anh đầu bên kia vang lên.
- Em đang ở đâu thế?
- Em… nàng ngập ngừng định giấu, nhưng rồi nàng thỏ thẻ - Em đang đi ăn cùng bạn.
- Bạn nào? Có biết bây giờ là mấy giờ rồi không? Anh hỏi lại, giọng không thay đổi nhưng nàng biết anh đang tỏ rõ sự khó chịu bằng việc không dùng từ “em” trong câu hỏi của mình. Chưa kịp trả lời thì anh nói tiếp – Hình như vụ ăn chơi, hẹn hò này không được báo cáo nhỉ?
- Em đã định nhắn tin cho anh nhưng sợ anh bận nên thôi vì biết…
- Thế định bao giờ về hay là đi qua đêm luôn? Anh ngắt lời nàng.
Điện thoại rơi vào trạng thái im lìm. Nàng gượng cười với các bạn.
- Cũng khá muộn rồi, Nhã Phương về trước đây.
- Mới 10h kém mà muộn gì? Lâu lắm mới rủ được em ra ngoài đi ăn uống, tụ tập mà em lại đòi bỏ về giữa chừng là thế nào?
Giọng nàng vẫn ôn tồn.
- Thôi mà, còn nhiều dịp nữa. Em cũng không muốn phá vỡ nguyên tắc về thời gian của bản thân. Em đi trước nhé!
Nói xong nàng nhanh chóng ra nơi để xe, vừa đi nàng vừa nhắn cho anh
“Em về bây giờ đây. Em qua với anh nhé! Có muốn ăn gì không em mua?”
“Không cần, em có thể làm gì tùy thích”. Tin nhắn của anh khiến nàng nghẹt thở. Anh giận thật.
Nàng định ngồi lên xe sau khi nhân viên bảo vệ vui vẻ để xe lại cho nàng thì một giọng nói vang lên.
- Để anh đưa em về.
- Nhưng… Nàng bối rối – Lát nữa anh đi bằng gì?
- Cũng gần mà, anh sẽ bắt taxi. Em có muốn anh đưa em qua chỗ anh ấy không?
Nàng nhìn người đàn ông đối diện bằng ánh mắt lạ lẫm xen lẫn sự sợ hãi. Dường như anh ta đọc được suy nghĩ của nàng. Ngập ngừng giây lát, nàng khẽ gật đầu.
Đoạn đường đi sao dài và lạnh thế. Sự im lặng khiến không khí trở nên ngột ngạt. Sau cùng, nàng nói lớn.
- Tại sao anh muốn đưa em về?
- Con gái đi đêm hôm thế này nguy hiểm lắm. Người lạ trả lời nàng rồi lại im lặng.
Đến đầu ngõ nhà anh, nàng xin phép được đi một mình. Người con trai lạ mỉm cười nhìn nàng rồi nhanh chóng vẫy một chiếc taxi. Khá lâu sau đó Nhã Phương mới có thể bình tĩnh trở lại, nàng rẽ vào tiệm tạp hóa còn sáng đèn và mua ít bánh với nước ngọt vì nàng biết, đêm nay anh sẽ lại thức khuya và ngồi lì bên bàn máy tính.
Nhã Phương tắt máy ngay từ cổng và gõ nhẹ vào cánh cửa đóng chặt.
- Nhật Minh, mở cửa cho em với.
Tiếng chìa khóa va vào nhau khiến nàng thở ra một cách nhẹ nhõm, ít nhất anh còn muốn gặp nàng.
Đêm ấy, nàng để những trang nhật ký của một ngày dở dang và cùng anh có một giấc ngủ muộn. Có lẽ khoảng 4h sáng sau khi nàng đã phá “kỉ lục” mấy lần trong trò chơi trên máy điện thoại của anh, còn anh thì cũng đã hoàn thành công việc còn sót lại cũng như đọc xong toàn bộ tin tức bóng đá mới cập nhật. Trước khi tắt đèn đi ngủ, anh nói, không rõ là một sự chia sẻ hay là một lời bình luận.
- Trận tới MU gặp Real, căng đây nhưng trận này hay.
Nàng không nói gì, khẽ vuốt lại chiếc gối và đặt bên cạnh gối của mình. Nhật Minh gập hai tay kê bên dưới đầu và trong phút chốc, Nhã Phương thấy anh thở đều đều, dường như đã chìm sâu vào giấc ngủ. Nàng định quàng tay qua ôm lấy anh nhưng nỗi tủi hờn len lỏi khiến nàng co lại, hai tay khoanh trước ngực và phải lâu thật lâu hai mắt nàng mới khép được vào nhau.
Hà Nội… ngày… tháng… năm. Mình có nên nói với anh rằng mình buồn và mệt mỏi lắm không nhỉ? Hôm nay dường như anh đã không vui khi mình hờn trách anh về sự quan tâm thái quá cho công việc. Đôi lúc mình có cảm giác, sự xuất hiện của mình trong cuộc sống của anh giống như một thứ phụ kiện trong mỗi bộ trang phục, không có thì thiếu nhưng có thì bộ cánh trở nên rườm rà. Liệu đó có phải là tình yêu? Câu hỏi này hình như được lặp lại nhiều quá trong mỗi trang nhật ký của mình thì phải.
Nhiều đêm ở bên anh, mình ao ước một vòng tay ôm thật chặt nhưng anh lại chỉ thích ngồi trước màn hình máy tính, làm tất tần tật những thứ anh cho là cần thiết và với anh, có lẽ mình chỉ là cô gái đủ khả năng lắng nghe những điều anh nói mà nhiều lúc, mình chẳng hiểu đó là gì. Không, anh yêu mình chứ, yêu nhiều lắm, chỉ là anh không nói ra mà thôi. Mình hiểu điều đó trong ánh mắt của anh, nhưng sao vẫn thấy tủi thân thế này? Nhã Phương kiêu kỳ và luôn sẵn sàng chối bỏ lời hẹn hò nào đó của đàn ông nay ở đâu? Sao mình chỉ thấy một Nhã Phương chịu đựng và âm thầm yêu thương thế này nhỉ? Phải rồi, cũng phải có ai đó ghìm được dây cương của con ngựa bất kham như mình chứ. Và người đó hẳn là anh rồi.
Nàng đặt hai tay lên lan can có những dây thiên lý cảnh bám chằng chịt, cằm tựa vào đôi tay đang khoanh trước ngực, mắt mơ màng. Buổi chiều mưa quá, tiếng mưa rào rào đổ xuống khiến nàng thấy lòng có chút não nề. Nhã Phương yêu Nhật Minh, dịu dàng như hoa yêu nắng. Còn với Nhật Minh, không biết vì có phải đã quá lâu để yêu trở lại hay không mà gần như lúc nào anh cũng lạnh lùng với nàng.
Thi thoảng lắm mới chủ động ôm lấy nàng và vuốt ve thứ cảm xúc nơi trái tim đang yêu của người con gái kiêu kỳ. Anh yêu công việc của mình, bất chấp tuổi trẻ đang qua đi mỗi ngày và sự giục giã của gia đình trong việc kết hôn. Nhật Minh sợ trở thành một người chồng, người cha khi trong tay chưa có một cơ nghiệp vững vàng, vì thế mà với anh, theo cảm nhận của Nhã Phương, dù nàng có ở bên anh hay không thì đó cũng không phải là điều quá quan trọng.
Thi thoảng lắm mới chủ động ôm lấy nàng và vuốt ve thứ cảm xúc nơi trái tim đang yêu của người con gái kiêu kỳ. Anh yêu công việc của mình, bất chấp tuổi trẻ đang qua đi mỗi ngày và sự giục giã của gia đình trong việc kết hôn. Nhật Minh sợ trở thành một người chồng, người cha khi trong tay chưa có một cơ nghiệp vững vàng, vì thế mà với anh, theo cảm nhận của Nhã Phương, dù nàng có ở bên anh hay không thì đó cũng không phải là điều quá quan trọng.
Nàng thở dài, lấy điện thoại trong túi áo ra và bật một bản nhạc nhẹ. Trong đầu nàng mơ màng những câu nói biết bao lần muốn thổ lộ cùng anh nhưng rồi vẫn chỉ là cảm xúc của nàng, của riêng nàng mà thôi.
Máy nàng rung lên trong tay. Màn hình sáng nhấp nháy, hiển thị thông báo có một tin nhắn mới. Nàng đưa ngón tay kéo ngang màn hình, tin nhắn từ một số lạ.
Anh không muốn xen vào cuộc sống của em và chắc chắn không muốn tranh giành em với ai hết. Nhưng nếu có một ngày mọi thứ quá ngột ngạt, hãy cho anh cơ hội được đưa em đến một nơi bình yên.
Nàng bấm nút xóa, có lẽ sẽ tốt hơn nếu vô tình để Nhật Minh đọc được.
Buổi chiều qua đi man mác một nỗi niềm khó tả. Với Nhã Phương, thời gian cứ như một lưỡi dao sắc nhọn cứ cắt dần từng mảng da thịt nàng. Đau một chút rồi nàng cũng thấy dần quen.
Thứ sáu, nàng chờ đợi. Thứ bảy, sự chờ đợi với nàng trở thành khao khát. Từ ngày yêu Nhật Minh, Nhã Phương chỉ có duy nhất một buổi tối thứ bảy bên anh là trọn vẹn. Nàng sẽ cùng anh xem một bộ phim kinh dị, hoặc một trận bóng mà anh háo hức, hoặc chỉ đơn thuần là những thứ trêu chọc khiến nàng cười không ngớt.
Nàng yêu anh cũng vì lẽ đó. Những lúc tủi thân, nàng lại nhớ tới giây phút ngọt ngào cuối tuần cả hai bên nhau. Nhật Minh biết cách làm nàng vui, đôi khi chọc giận rồi ôm nàng vào lòng và hôn nhẹ lên má nàng, chạm những ngón tay lên bờ vai nhạy cảm của nàng, cảm giác ấy thực sự thích thú. Nó khiến nàng quên đi những hờn giận.
Hà Nội trở rét đậm. Nàng thấy khao khát vòng tay của anh quá. Điều ấy khiến quãng đường xuống với anh đỡ cô đơn hơn vì nàng biết, chỉ một lúc nữa thôi anh sẽ mở cửa đón nàng và dành cho nàng một nụ hôn thật mãnh liệt. Tự nhiên, nàng thấy hai má nóng bừng. Có lẽ nàng hồi hộp, hoặc cảm thấy có chút xấu hổ về cái ý nghĩ không trong sáng của mình.
Nàng yêu anh cũng vì lẽ đó. Những lúc tủi thân, nàng lại nhớ tới giây phút ngọt ngào cuối tuần cả hai bên nhau. Nhật Minh biết cách làm nàng vui, đôi khi chọc giận rồi ôm nàng vào lòng và hôn nhẹ lên má nàng, chạm những ngón tay lên bờ vai nhạy cảm của nàng, cảm giác ấy thực sự thích thú. Nó khiến nàng quên đi những hờn giận.
Hà Nội trở rét đậm. Nàng thấy khao khát vòng tay của anh quá. Điều ấy khiến quãng đường xuống với anh đỡ cô đơn hơn vì nàng biết, chỉ một lúc nữa thôi anh sẽ mở cửa đón nàng và dành cho nàng một nụ hôn thật mãnh liệt. Tự nhiên, nàng thấy hai má nóng bừng. Có lẽ nàng hồi hộp, hoặc cảm thấy có chút xấu hổ về cái ý nghĩ không trong sáng của mình.
Nhật Minh kéo nàng vào trong nhà bởi cơn gió lạnh chợt ùa tới ngay khi anh mở cánh cửa mới được sơn lại.
- Lạnh thật đấy. Nàng xuýt xoa.
- Ừ, trời có vẻ lạnh hơn rồi, chắc mấy hôm nữa nhiệt độ còn xuống thấp hơn đấy. Nàng đoán là anh không có ý định hướng câu chuyện vào vấn đề thời tiết.
Anh đưa cốc nước ấm cho nàng.
- Tối nay anh còn một số việc chưa xong. Máy móc lại có chút vấn đề nữa rồi nên em có nhiều thời gian để trò chuyện với bạn bè đấy. Nếu cần lấy máy của anh mà gọi, không thì online cũng được.
Câu nói ấy của anh khiến nàng chán nản. Hơi bực dọc, nàng đặt ly nước xuống bàn. Anh rời mắt khỏi máy tính, qua ra nhìn nàng.
- Có vẻ không hài lòng hay sao mà anh thấy tiếng động nghe nằng nặng thế!
- Cả tuần anh bận rộn với công việc. Có mỗi ngày cuối tuần bên nhau anh cũng không cho chúng ta được một chút riêng tư. Giọng nàng đầy hờn dỗi và trách móc.
Nhật Minh ôm nàng vào lòng.
- Thì cũng chỉ là công việc thôi mà. Anh có bỏ rơi em để tán tỉnh các cô gái khác đâu mà em giận dỗi thế kia chứ!
1h20 phút sáng, nàng đá chân vào hông anh.
- Anh ơi đi ngủ đi, em buồn ngủ rồi.
- Em ngủ trước đi, anh chưa xong. Nhật Minh trả lời mà không nhìn nàng.
Khẽ thở dài, nàng quay trở lại với bản thu mới nhận được và chợt nhận ra tất cả những bài viết gần đây trong chương trình nàng mới được phân về không lâu dường như đều chứa đựng điều gì đó buồn buồn.
2h45 phút, mắt nàng cụp xuống. Trong giấc ngủ chập chờn, thỉnh thoảng Nhã Phương lại giật mình và nhận ra dáng anh vẫn ngồi khom khom bên bàn làm việc. Nước mắt chỉ trực trào ra khỏi mí nhưng nàng kịp giữ lại. Anh ghét nước mắt và luôn cho rằng nó khiến con người ta yếu đuối.
3h23 phút, anh vẫn chưa tắt máy, headphone vẫn đeo bên tai. Lần này thì nàng tỉnh hẳn. Nàng không còn cảm thấy khó chịu hay bực dọc, chỉ thấy cô đơn xâm chiếm mặc dù anh ở ngay bên nàng thôi. Nghĩ một chút, nàng khẽ giục anh.
- Anh ơi muộn rồi đấy, để mai làm tiếp đi. Không thấy anh đáp lại, nàng nói tiếp – Nếu một ngày nào đó em chết anh có khóc không nhỉ?
Anh trả lời, vẫn không thôi gõ kỳ cạch trên bàn phím.
- Không, để những anh chàng khác khóc đi, anh có dở hơi đâu mà khóc chứ!
Nàng sững lại, nước mắt rơi nhanh ra và chảy xuống hai bên thái dương. Anh cau mày, đặt đầu nàng lên chân mình và mắng khẽ.
- Đang đêm lại khóc với chả than, chả hiểu em nghĩ gì nữa. Thôi ngủ đi nào, suốt ngày nghĩ linh tinh thôi.
Nhã Phương im lặng, cảm thấy mệt mỏi với cảm xúc của chính mình. Cuối cùng, nàng quyết bỏ mặc anh và nhắm nghiền hai mắt lại.
Thật lâu, trong giấc ngủ chập chờn, nàng cảm nhận được hơi ấm của anh sau lưng mình. Cuối cùng anh cũng chịu tắt máy và đi ngủ, nàng nghĩ. Lúc này nàng bỗng nhớ cái ôm khẽ từ phía sau của anh. Hơi thở anh phả nhẹ vào gáy nàng và nàng sẽ quay người lại, rúc vào ngực anh. Nhưng không, nàng nghe thấy anh đã thở đều đều và nàng biết, anh đã quá mệt đến nỗi không nhận ra nàng đang nằm bên cạnh. Bây giờ, nàng hoàn toàn thấy trống rỗng và cô đơn. Thậm chí, nước mắt cũng không thể rơi xuống được nữa.
Với tay lấy điện thoại, những con số hiển thị trên màn hình báo cho nàng biết đã hơn 5h sáng. Nàng trở dậy, chẳng buồn mặc thêm áo khoác dù trời về sáng rất lạnh. Tiếng nước xả khiến anh giật mình, giọng anh tỏ rõ sự khó chịu.
- Em đi ngủ đi. Cứ ầm ầm thế ai mà ngủ được chứ?
- Đến giờ em dậy rồi.
Không thấy anh đáp lại, Nhã Phương cũng chẳng nói gì thêm. Đôi tay nàng ngập trong nước lạnh đỏ ửng cả lên nhưng nàng thấy ấm áp trong lòng hơn một chút. Việc cuối cùng Nhã Phương có thể làm cho Nhật Minh đó là giặt chậu quần áo như lời hứa từ tối hôm trước. Bất giác nàng nhớ tới dòng tin nhắn của người con trai lạ trong buổi gặp lần trước và ánh mắt nàng chạm mái tóc xòa xuống của Nhật Minh, nàng nghĩ.
Sẽ không có ai là đối thủ của anh đâu, vì anh mãi là người chiến thắng của em rồi. Nhưng… phải làm sao để anh nhận ra anh yêu em? Ngay cả cái chết cũng không làm anh đau thì em nghĩ mình hết cách rồi.
Xong xuôi, nàng nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán anh và vội vã rời khỏi căn nhà quen thuộc, nơi mà nhiều tháng qua nàng đã ở đó, như một người chủ thứ hai. Ngoài đường, gió táp vào mặt nàng rét buốt. Những giọt nước cứ rơi ra khỏi mí khiến mắt nàng nhòe đi sau gọng kính. Mưa sương khiến đường phố trở nên mờ mịt. Một ánh đèn sáng lóa rọi vào mắt nàng và ngay lúc ấy, tiếng động kinh hoàng khiến người đi đường như bừng tỉnh. Còn nàng, giây phút ấy, nàng thấy mình lơ lửng trên không trung và trong lúc còn kiểm soát được suy nghĩ, nàng nghĩ tới Nhật Minh và khẽ thì thầm “Em yêu anh, mãi mãi anh à!”
Anh cào lên ngôi mộ mới đắp và khóc nức nở như một đứa trẻ. Những đầu ngón tay tướt máu nhưng dường như anh không còn cảm nhận được sự đau đớn. Quá vô vọng, anh gục đầu trước tấm bia mộ, nơi còn hiển hiện gương mặt với nụ cười tinh nghịch của người yêu, môi run run.
- Sao em ngốc thế? Có nhất thiết phải làm thế này với anh không? Em đâu hiểu anh yêu em nhiều như thế nào. Yêu thương đâu cần nói ra, tại sao ngay cả điều đơn giản ấy em cũng không hiểu được chứ? Xin lỗi… xin lỗi… anh sai rồi, anh đâu có quyền quát mắng em? Anh phải làm thế nào đây?
Cô gái quàng tay ôm lấy lưng anh bằng thân thể trong suốt của mình.
Anh ơi… đừng khóc nữa. Nó sẽ khiến anh yếu đuối đấy anh biết không? Em đang ở đây, nơi tràn ngập ánh nắng và sắc kì ảo của cầu vồng. Em thấy mình không còn đau nữa, không một chút nào cả. Ít nhất, cái chết của em đã khiến anh nhận ra em quan trọng với anh đến nhường nào. Giờ thì anh hãy dành một chút thời gian cho yêu thương anh nhé! Bởi… điều quan trọng chỉ có thể được khám phá ra khi chúng mất đi rồi. Cảm ơn anh, cảm ơn vì đã cho em thấy anh yêu em nhiều như thế nào. Ở nơi này, em đang hạnh phúc, thật đấy…
0 nhận xét:
Post a Comment