- Anhkhông biết !
- Mình có yêu nhau không anh nhỉ ?
- Không đâu em ạ! Vì cả em và anh cùng yêu người khác !
- Vậy tại sao mình cứ phải gắn lấy nhau như thế ?
- Chắc là mình ở trọ tim nhau. Café nhé!
Những dòng tin nhắn kết thúc bằng một lời mời Café từ anh. Từ bỏ điện thoại vào túi xách, chuẩn bị quần áo và make up, Từ lại đi với anh, như những ngày qua, những ngày ai ai cũng ngạc nhiên và tò mò hỏi Từ và anh:
- Hai người yêu nhau đấy à ? Sao mà nhanh thế ?
- Không biết ! Từ và anh đồng thanh trả lời.
Từ và anh cùng biết, họ không yêu nhau. Từ mới chia tay với bạn trai còn bạn gái cũ của anh thì vừa kết hôn sau khi chia tay anh chưa đầy 1tháng. Cả anh và Từ như hai mảnh tâm hồn cùng rạn nứt gặp gỡ nhau, ghép vào vội vàng để xua đi cái trống trải và tan nát trong lòng nhau. Ấy thế mà lại hợp, lại thấy an toàn, thấy vui vui. Lúc này cả hai không còn muốn ôm lấy những nỗi xótxa cũ, chỉ muốn giải thoát mình ra khỏi những cung bậc của đớn đau mà bước đi tiếp.
Từ chọn một chiếc áo thun ôm sát người, khoác một chiếcáo Jean lửng ngang eo, quần Jean bụi bụi và đi đôi giày cao gót, Từ búi tóc cao, để vaì sợi lòa xòa hai bên mai và trước mái. Hôm nay Từ trang điểm đậm hơn, cuốn hút hơn. Với tay lấy chai nước hoa mới mua hôm qua cùng anh, Từ khẽ cười, mùi hương thơm dìu dịu nhưng lại ngọt ngào hấp dẫn. Bất chợt Từ nghĩ trong đầu : « Tại sao cô ấy lại có thể ngốc nghếch khi chia tay anh như thế nhỉ ? »
Từ yêu Quân, yêu cái cách anh nhẹ nhàng an ủi, yêu cáitính cận thận chăm nom, yêu cách anh lo cho gia đình và cho Từ. Nhưng Từ thì mạnh mẽ, Từ tự lập và Quân thấy mình không thể tiếp tục ở bên. Quân quyết định chia tay và Từ thì không níu kéo, Từ chẳng thể làm tổn thương Quân nhiều hơn, Từ biết như thế là quá đủ. Từ chẳng mang lại cho Quân sự ngọt ngào nhiều như anh mongmuốn, Từ đam mê công việc, cuốn theo vòng xoáy của tham vọng trong khi Quân chỉ cầu mong một mái ấm yên bình. Anh hỏi cưới thì năm lần bảy lượt Từ từ chối, Từ không mong đợi hôn nhân sớm như thế dù năm nay Từ đã 25 tuổi. Gia đình Quân không thể đợi Từ, Quân không thể đợi Từ cũng như Quân dần nhận ra Từ không phải mẫu người phù hợp, và Từ thì vô tư vô tâm, cứ nghĩ anh sẽ chờ vì anh yêu Từ như thế, sẽ chẳng chia tay đâu, chỉ là chờ nhau mấy năm nữa thôi.
Bước ra cửa, Từ nhìn vào tấm hình của Quân, Từ vẫn thấy tình yêu trong mình còn đấy, cũng thấy ray rứt và ăn năn vì những tháng ngàybên anh không trọn vẹn. Từ vẫn lấy tay vuốt ve tấm hình, vẫn chạm tay vào môianh, mắt anh, vẫn thấy tim mình gọi tên anh, thổn thức. Cũng nghẹn ngào, cũngchua xót lắm, lồng ngực bỗng nghẹn lại đầy khó chịu, rồi nhanh chóng Từ mỉm cườixua tan đi những tâm tư vừa dấy lên. Từ là như thế, cái gì cũng chế ngự, cái đầuđiều khiển con người một cách tuyệt đối hóa, tình cảm và cảm xúc bị lý trí cầmtù trong lãnh địa của tư duy, chẳng bao giờ Từ để mình bị chi phối theo tình cảm,dần dà Từ nhốt hết những buồn vui, lo lắng, đau khổ hạnh phúc trong một cái cũi sắt, lâu lâu cho nó thoát ra ngoài rồi nhanh chóng tóm chúng tại, nhốt sâu hơn,trói chặt hơn – như cách người ta cầm tù những tên tội phạm nguy hiểm vượt ngục.
Từ chia tay Quân được 2 tuần thì anh xuất hiện, anh làngười của Tổng công ty gửi xuống đi công tác tại công ty Từ. Công việc của anhphải tiếp xúc với Từ khá nhiều, anh đẹp trai, tài giỏi và nói chuyện có duyên.Lần đầu tiên gặp Từ anh khá bất ngờ vì Từ nhân viên duy nhất của phòng kinhdoanh không hề đon đả anh như những người khác. Từ chỉ nói chuyện với anh vềcông việc, những lúc khác Từ không bao giờ bận tâm anh làm gì, anh cần gì; Từ cũng chẳng quan tâm anh là người đang giám sát kiểm tra cung cách làm việc củaphòng Từ. Anh chú ý tới cách ăn mặc của Từ, không như những nhân viên nữ khác,không váy, không áo sơ – mi. Cô nàng có phong cách ăn mặc hiện đại, cá tính,không phải điệu đà nhưng cũng chẳng se sua, nhất là cái mùi nước hoa và mùi tóc thì thơm quyến rũ, Từ ít nói chuyện trong khi làm việc nhưng lại là cái« máy nói » trong giờ nghỉ trưa hoặc những lần đi chơi cùng đồng nghiệp.
Phòng kinh doanh tổ chức đi Bar mừng sinh nhật anh, mộtquán Bar nhỏ và đẹp, ấm áp với cách pha màu khá độc đáo. Ở đây không xô bồ, nhốnnháo như những quán Bar anh từng đi, họ tôn trọng và dành cho nhau những khônggian riêng nhất định. Anh vừa bước vào đã bất ngờ vì tiếng pháo giấy nổ vang« Bụp » cùng ánh nến từ chiếc bánh kem mọi người chuẩn bị sẵn. Và trên sân khấu, Từ với bộ trang phục đầy ấn tượng đang trong vai trò MC mời ạnhbước vào bên trong. « Hôm nay cô nàng ấn tượng quá mức tưởng tượng »- anh thầm nghĩ trong đầu. Từ - áo cánh dơi, quần sooc ngắn, mái tóc xõa dài quá nửa lưng, khác hẳn những gì anh vẫn gặp.Khi mọi người nâng ly chúc mừng, trưởng phòng nói :
- Ý tưởng của con bé này đấy, nó hay tổ chức những vụ tụ tập lắm !
- Từ phòng mình nhìn vậy mà không phải vậy đâu anh. Ham chơi dữ lắm !
Đáp lại những câu nói của mọi người Từ chỉ cười vui vẻ, nụ cười giòn tan và dễ chịu, không khó chịu khi người ta nói về mình trước người lạ,cũng chẳng có ý giữ hình ảnh về bản thân mình như cách những người con gái khácxuất hiện trước mắt anh. Anh bỗng nhớ về bạn gái cũ, cô ấy đoan trang, thùy mị,nết na, anh thầm hỏi « không biết có ai yêu nổi cô Từ này haykhông ? »
Buổi tối sau khi uống và ăn bánh kem xong, những thanhniên trẻ rủ nhau đi biển vì ngày mai là cuối tuần, Từ là người hưởng ứng nhanh nhất và tích cực nhất. Anh đưa tay nhìn đồng hồ thì Từ lấy tay chặn lại :
- Bây giờ mới7h tối, anh đi xuống đó vẫn kịp, phòng em đi hoài, không lo đâu. Nhưng cái quan trọng là – Từ vừa nói vừa quay đầu sang phía mấy người bạn – tài xế quen thuộc của Từ không còn nữa rồi, ai sẽ chở Từ đây ?
- Tài xế ? Anh ngạc nhiên !
- Em mới chia tay người yêu ! Phong chở Từ nhé !
- Phong chở Linh rồi! Linh lên tiếng.
- Để anh chở. Anh nói.
- Nhưng mọi người chạy xe dữ lắm, anh không quen địa hình, không quen đường nên anh sẽ ngồi sau.
- Không sao mà ! Xuất phát chứ.
- Ok!
Đường mới làm, không gập ghềnh và khó đi, ra tới ngoại thành không khí giãn ra, thông thoáng và dễ chịu, những xe khác bắt đầuchạy nhanh hơn, anh không vội vàng, Từ cũng không thúc giục, trên đường đi Từ và anh cũng không biết nói chuyện gì cùng nhau, chỉ là im lặng như thế. Đôi khi Từ chỉ đường cho anh khi tới ngã 3, ngã 4. Khoảng gần 2 tiếng sau anh và Từ mới xuống tới nơi, Từ rút máy gọi cho mọi người thì biết họ đã thuê phòng, chưa kịp nghe câu cuối mọi người nói với theo thì điện thoại Từ hết pin, Từ nhún vai nhìn anh rồi cười, anh mỉm cười lại lịch sự, anh hỏi: “Mọi người đâu rồi?”
- Họ thuê phòng rồi, chắc vẫn chỗ cũ.
- Mọi người hay đi biển nhỉ?
- Dạ, bất cứ khi nào có thể, vì Sài Gòn ngột ngạt lắm, công việc lại căng thẳng, nếu cứ giam mình ở Sài Gòn quanh năm suốt tháng sẽ chẳng thể nào chịu nổi anh ạ! Để em đưa anh đi dạo một vòng, biển không đẹplắm, nhưng đi giờ này có lẽ ít người.
- Gió thế này mà Từ không lạnh à?
- Nếu em nói lạnh thì anh có cho em ôm anh không ?
- Nếu Từ không ngại ?
- Câu trả lời theo phép lịch sự ?
- Uhm! Có lẽ vậy! Anh vừa cười vừa đáp, nhưng nhanh chóng chuyển thành ngạc nhiên khi thấy tay Từ vòng qua hông rồi xiết chặt trước bụng anh.
- Vốn dĩ em ghét những người khách sáo và lịch sự dởm.
- Không nghĩ là anh lợi dụng Từ hả ?
- Nhìn thế này ai cũng nghĩ cả 2 cùng có lợi, còn anh không phải là “thổ địa” ở đây thì em đang lợi dụng anh thì đúng hơn.
Từ dứt lời, cả hai cùng phá lên cười. Anh thấy có những suy nghĩ và thắc mắc về Từ, rõ ràng cô gái này có cái gì đó không như mọi người nếu không muốn nói cô nàng “buông thả”. Anh cũng không biết dùng từ “buông thả” với cô có đúng hay không ? Hay là con gái miền Nam thì như thê? Anh không biết, nhưng rồi anh gạt những suy nghĩ đó qua một bên,vì dù sao anh và Từ chỉ gặp nhau có một thời gian thôi, vả lại thay đổi mộtchút có lẽ sẽ làm anh thoải mái hơn.
- Em biết anh đang nghĩ gì?
- Nghĩ gì lànghĩ gì?
- Anh khôngcần dấu đâu. Nhưng em không quan tâm. Vì em sống có quan điểm của em. Em thoáng nhưng không dễ dãi đâu nhé !
- Anh cũng không hề nghĩ Từ dễ dãi.
- Em không tin ! Anh là người Bắc, mà người Bắc thường đánh giá về con gái miền Nam là dễ dãi, nhưng biết sao nhỉ ? Ba mẹ em là người Bắc, bà nội em thì khó tính. Em muốn dễ dãi cũng không được !
- Anh thấycon gái miền Nam có tính cách khá đặc biệt thì phải.
- Chắc zậy !
Gió từ biển thổi vào mát lạnh, sóng táp từng cơn lên bờđá và lên những bờ đê chắn sóng người ta xây sẵn, biển ở đây không đẹp như biểnquê anh, những thành phố thì được quy hoạch đẹp và sạch. Những con đường sáng lung linh trong ánh đèn vàng, hai bên đường là những rặng thông và phi lao đungđưa, đường về đêm vắng vẻ và thoáng mát. Bất chợt Từ buông tay, bám lên vai anh, anh chỉnh ga chậm lại còn Từ thì đứng hẳn lên rồi hét lớn :‘‘Aaaaaaaaaaaaaaaaaaa !’’
Anh khẽ bật cười rồi để mặc cho Từ muốn làm gì thì làm,anh không còn bận tâm người đi đường có nhìn anh và Từ như hai kẻ điên, anhcũng không cần bận tâm về hình ảnh của mình – anh thấy mình thoát ra khỏi nhữngquy định, những nguyên tắc trong cuộc sống mà lâu nay anh luôn tuân theo. Anh thấy sống như thế này anh dễ chịu hơn nhiều, anh thấy mình cũng muốn điên theo Từ,muốn ngông nghênh theo Từ, muốn hét lên theo Từ. Những điều mà khi đi với Ngọc anh chẳng bao giờ làm được. Ngọc chín chắn, Ngọc nhu mì, ngoan đạo, anh đi bên Ngọc cũng luôn phải đứng đắn vì không muốn làm Ngọc mất mặt.
Từ chỉ anh vào một bãi vắng. Anh trăng về đêm càng sáng và trong hơn, anh dựng xe rồi cùng Từ lội xuống biển, cô nàng tháo dép cao gót,để chân trần chạy ào xuống biển, Từ nổi hứng nhảy một điệu trên bãi cát, anhnhư người bị dẫn vào một thế giới mới, đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác.Anh biết cô nàng nổi loạn, nhưng không nghĩ cô ấy có thể làm những trò dễ bịngười ta đánh giá là ‘‘điên khùng’’ như thế.
- Sao anhkhông thử hét lên ?
- Hét để làmgì ?
- Để những bực dọc và tâm trạng không vui trong người anh theo tiếng hét đi ra ngoài.
- Có thật không ? anh nhìn từ với ánh mắt nghi ngờ.
- Thử thì biết.
- Aaaaa.
- Nhỏ quá,không đủ sức đâu, em còn chưa nghe thế.
- Aaaaaaaaaaaaa ! Lần này anh cố mở cổ họng to hơn một ít, anh không thể vượt qua cái ‘‘tính chất hình tượng’’ trong mình.
Dường như nhận ra vấn đề của anh, Từ bật cười rồi hét lớn :
- Không có ai đâu, nhân viên trong phòng không biết chỗ này, anh hét lớn lên. Như thế này nè : Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa !
- Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa !
Lần này thì anh hét lớn thật, xong anh thấy mặt mình đỏ bừng,anh xấu hổ quá, anh cúi gầm mặt xuống gối khi ngồi bệt xuống đất.
- Hú…..hú…..hú…..uuuuuuuuuuu ! Như thế mới được chứ !
- Anh xấu hổquá !
- Có gì mà xấuhổ ? Từ bước lại chỗ anh ngồi. Ánh mắt từ nhìn ra xa, buồn bã. Bỗng Từ kể về chuyện của mình, kể về quá khứ, kể về hiện tại, kể về nỗi trống vắng trong lòng, kể về những điều từ chưa chia sẻ với bất cứ ai.- ‘‘Anh ấy không bao giờ dám hét cùng em, anh ấy chỉ cười khi em hét lên như một con điên, dù em có năn nỉ hay thuyết phục như thế nào anh ấy cũng không làm, có giận cũng vậy, lại cònnói em là trẻ con. Anh ấy không hiểu được chỉ có cách này em mới có thể xả stress. Lúc nào cũng nâng niu, chăm nom như chăm trẻ con ấy ! Còn em thì ngu ngốc, chỉ xem tình yêu của anh ấy là điều chắc chắn nhất, dù thế nào cũng không thay đổi, làm anh ấy khổ tâm, làm anh ấy buồn. Chia tay lại tốt, anh ấy sẽ được giải thoát !’’
- Sao Từ lại kể với anh ?
- Vì anhkhông phải là người thân thiết với em !
- Hả ?
- Đừng ngạc nhiên ! Em chẳng bao giờ tâm sự với người thân thiết, vì như thế họ biết quá nhiều về em, em thấy điều đó không hay. Rồi Từ mỉm cười và hỏi : ‘‘Anh vào đây công tác có nhớ nhà không ? Người yêu nữa ?
- Nhớ hả ? Gia đình thì anh đi quen rồi, một năm anh đi mấy lần. Còn người yêu thì… ! Anh ngập ngừng ‘‘Có muốn nhớ cũng không được, cô ấy lập gia đình rồi !’’
- Em xin lỗi, em không biết.
- Anh và cô ấy chia tay, vì cô ấy thấy anh khôngphù hợp, cô ấy không chịu được cảnh anh luôn phải di chuyển, cô ấy cần môt mái nhà ấm cúng, cô ấy sợ anh không làm được, và còn nhiều nguyên nhân khác.
Từ cười,cười vang, cười sảng khoái, anh nhìn Từ rồi bật cười, chả hiểu mình đang cườivì cái gì? Nhưng không hiểu sao anh vẫn thấy lòng mình muốn nổi loạn theo, anhnhư bị những trò dở hơi của cô cuốn theo mà không cưỡng lại được. Rồi nụ cườitrên môi Từ vụt tắt, cát dưới chân lõm xuống, Từ khóc, anh không biết làm gì, bỗngnhiên anh cũng thấy xót xa, xót xa cho chính mình nữa. Anh khoác tay qua vai Từ,vỗ nhè nhẹ, Từ ngả đầu vào vai anh khóc nức nở. Một lúc sau, Từ nín hẳn, đẩytay anh ra rồi sụt sùi: ‘‘Hôm nay lợi dụng anh được 2 lần lận!”
- Anh thiệt thòi rồi!
- Ai kêu anh là con trai chi? Muộn rồi, em buồn ngủ, đi về phòng trọ nào !
- Giờ nàycòn phòng không ?
- Chắc mọingười đặt phòng sẵn rồi !
Từ và anh về căn nhà trọ nơi cuối con dốc, một căn nhà khá đẹp, nhỏ và có vẻ ấm áp, Từ vừa bước vào đã thấy người tiếp tân cười rất tươi và hỏi :
- Lâu rồi mới thấy chị xuống ! Sao hôm nay đi một mình ? Mấy anh chị kia đâu ?
- Ủa ?Họ chưa qua đây hả ?
- Từ hả ?Một người phụ nữ bước ra từ trong nhà, bước vào quầy tiếp tân rồi nói :‘‘Hồi nãy mấy đứa có qua, nhưng chị còn có một phòng, nên tụi nó đi chỗ khác, lần này xuống mà không báo !’’
- Vậy ạ ! Điện thoại em hết pin, đâu có biết ! Chị còn phòng không ?
- Còn có một phòng đơn à ! Em ở thì ở ! Mà đi một mình hay đi với ai ?
- Em đi với một người nữa ?
- Anh chàng ngoài kia ấy hả ? Bảnh đấy chứ ! Bồ mới hả ?
- Bồ nào ? Sếp trên tổng cử xuống đấy !
Từ nói rồi bước ra ngoài, nói với anh ‘‘Còn có một phòng đơn à ! Ở tạm đi nha, giờ này kiếm phòng cũng khó lắm, nửa đêm rồi mà!
- Thế là anh lại bị lợi dụng nữa hả ?
- Không ai thèm ! Em thuê phòng nha!
- Uhm !
Buổi sáng, những cơn gió biển mặn mòi len lỏi vào không gian trong phòng đánh thức những giác quan trong Từ, Từ khẽ cựa mình một cách cẩn trọng, biết đâu lại đụng chạm vào người anh. Nhưng không! Anh không nằm bên cạnh Từ, Từ đưa mắt nhìn quanh, hóa ra anh nằm dưới nền nhà, tay chân co quắp trong cái tư thế tội nghiệp,anh đắp trên mình tấm ra giường mỏng manh, gối đầu bằng áo khoác. Từ nhích mình lại gần bên mép giường và nhìn ngắm anh. Từ thấy mình nhớ về Quân, về khuôn mặt hiền lành và thánh thiện của người yêu cũ. Hạnh phúc đúng là một ly kem, ngọt ngào nhưng sẽ tan nhanh trước khi ta kịp tận hưởng nó.Từ bước xuống giường đi vào nhà tắm, nhìn mình trong gương, Từ khẽ lắc đầu, lại thêm một lần ham vui,chẳng cần biết sẽ là cái gì, chỉ cần giải tỏa hết những ưu phiền trông tâm trílà làm. Khuôn mặt trang điểm từ hôm qua chưa được tẩy trang khiên Từ như một con mèo lem luốc. Từ khẽ bật cười “mình thật giống chú hề!”
Từ để anh nằm trong phòng, đắp thêm cho anh tấm chăn rồi đi ra biển, khi bước ra cửa,Từ bắt gặp ánh nhìn nửa như trêu trọc, nửa như tò mò của con bé dọn phòng, Từhiểu cái nhìn đó và Từ cười. Từ chẳng bận tâm. Từ như thế nào Từ biết. Anh và Từ như thế nào Anh và Từ biết. Nếu những suy nghĩ của mọi người là điều khiến Từ phải điều chỉnh mình thì có lẽ Từ đã không mât Quân.
Từ đi bộ trên biển, tóc xõa dài, mặt mộc. Cái cảm giác đứng trước biển trong buổisáng nó yên bình lắm. Không quá ồn ào, không quá mạnh mẽ, không khiến người ta phải dè chừng. Từ yêu biển, nó tự do, phóng khoáng và cũng mãnh liệt biết bao. Từ thấy tâm hồn mình như mở rộng hơn và nhẹ nhàng hơn. Từ ngồi bệt xuống cát, chân duỗi dài cho sóng vỗ về, khẽ nhắm mắt Từ lắng nghe tiếng gió, tiếng sóng và tiếng lòng. Từ phải quên Quân, như cách anh muốn, để anh bình yên bên cuộc sống mới, để Từ không day dứt, không nhớ Quân. Từ không thích nhìn thấy mình yếu đuối như thế này một chút nào. Cái tôi trong Từ cao ngạo và ích kỷ, Từ biết như thế. Từ không muốn mình đau khổ, không phải vì Từ vô cảm mà vì Từ không đủ sức chống đỡ lại những nối đau ấy, nó khiến Từ yếu ớt và tội nghiệp. Từ tự nhủ với lòng mình tất cả chỉ còn là quá khứ, chỉ còn là kỷ niệm, không cố gạt bỏ đi những gì đã có, chỉ là cất nó vào một góc để bình yên cho chính mình mà thôi.
Lần đầu tiên đi cùng anh là như thế!
Sau lần đi biển, anh và Từ hay đi cùng nhau, mọi người vẫn giành cho họ những cái nhìn đầy dò xét, ẩn ý nhưng Từ không giải thích, anh cũng không giải thích và dần dần mọi chuyện lại trở thành bình thường. Cuộc sống thường như vậy, đôi khi ta chống đỡ, ta né tránh thì càng làm mọi nghi ngờ hướng về ta nhiều hơn, cứ im lặng cho ai muốn nghĩ gì thì nghĩ mọi thứ sẽ lại im lìm. Hơn nữa, sự gặp gỡ thường xuyên của anh và Từ giúp cho năng suất công việc tốt hơn đó là điều mà ai cũngnhận ra. Từ vẫn thế, vẫn đa phong cách khiến anh khó có thể nắm bắt kịp. Bình tĩnh và nghiêm túc trong công việc, phá cách và “điên” khi ở ngoài. Nhưng vì thếmà anh lại thấy bớt buồn bã, bớt cô đơn hơn khi anh phải xa nhà. Từ làm anh thích thú, ngưỡng mộ, Từ làm anh thấy vui, thấy dịu bớt đi những ưu phiền và nỗi đau về chuyện cũ. Anh thích ở bên Từ như thế, thích cái cách Từ nghe anh tâm sự,thích cái cách Từ an ủi anh, thích cái cách Từ đưa anh ra khỏi những nguyên tắccứng ngắc mà anh có bấy lâu nay. Từ mang lại cho anh một luồng gió mới, mát mẻ,lạ lẫm và si mê. Ở bên Từ thời gian như qua đi nhanh hơn, nỗi buồn như nguôi ngoai hơn, Từ như một người em, một người bạn và một người tình. Đôi khi anh tự hỏi mình có phải mình đã yêu Từ, nhưng không! Anh biết, biết câu trả lời và biết cả tâm tư của Từ, anh và Từ - 2 kẻ ở trọ tim nhau thế thôi.
- Ngày mai anh trở về tổng.
- Em biết mà!
- Chẳng hiểu tâm trạng của anh như thế nào ? Buồnkhông ra buồn, vui không ra vui ?
- Anh hồi hộp ?
- Sao lại là hồi hộp ?
- Vì sắp bị sếp tổng đánh giá. Nói tới đây Từ phá lên cười và nó làm anh cũng bật cười theo. Từ vỗ vai anh « bốp » rồi nói : « Tốt nhất là anh đừng nghĩ gì cả ! Cứ đơn giản là được trở về nhà ! »
- Em có muốn ra Hà Nội làm không ?
- Tất nhiên là không ! Em « điên » như thế này thì chỉ phù hợp với Sài Gòn thôi. Miền Bắc rất trọng thuần phong mỹ tục, em thì lại không thích bị ràng buộc
- Nhưng với khả năng của em như thế này thì em sẽ rất dễ được các sếp chú ý đến.
- Em chẳng ham làm sếp như zậy đâu ! Em muốn một cuộc sống bình yên như thế này thôi.
- Nhưng anh sẽ rất nhớ em !
- Em biết mà ! Nhưng anh nhớ em chỉ vì em làm cho anh thấy nguôi ngoai chuyện cũ thôi à ! Chứ không phải vì lý do gì khác ! Thực ra bí quyết để mình thanh thản là từ chính mình thôi anh ạ. Chẳng ai làm cho anh được điều đó đâu !
- Anh và em là gì nhỉ ?
- 2 kẻ ở trọ tim nhau, anh nói mà.
Trước ngày anh bay, anh nhận được một hộpquà và một tấm thiêp « Em sẽ không tiễn anh ra sân bay, vì em không thích chia tay bịn rịn ! Chúc anh những điều tốt đẹp nhất khi trở về nhà. Trả phòng trọ lại cho anh và cho em thôi anh nhỉ, hết hạn hợp đồng cho thuê rồi ! »Anh mở máy gọi cho Từ nhưng không có tín hiệu. Anh không hụt hẫng, không bất ngờ vì anh hiểu đó là phong cách của cô. Cô luôn xuất hiện và ra đi rất bất ngờ,nhưng một ngày nào đó, anh sẽ trở lại tìm cô, khi mà những vết thương cũ đã lành, khi mà cô và anh không chỉ là khách trọ. Anh gọi xe ra sân bay, vừa đi anh vừa nhắn tin « Anh sẽ trở lại và biến phòng trọ thành nhà mình vào một ngày nào đó ! ». Anh mỉm cười, khi nào Từ mở máy cô ấy sẽ đọc được,chắc chắn là như thế. Nhìn lên trời, Sài Gòn đẹp quá, nắng trong xanh, Sài Gòn tấp nập nhưng dường như anh tìm thấy chốn cho mình bình yên.

0 nhận xét:
Post a Comment